Ngay lúc ấy, trong một mảnh hư không cách đó hơn mười dặm bỗng xuất hiện từng đợt vặn vẹo mơ hồ, rồi một lão già hói đầu thân hình gầy quắt, mặt đầy đốm đen, tóc tai thưa thớt bất ngờ ngã nhào ra ngoài.
Lão thần sắc hờ hững, hai tay chắp trước ngực, giữa hai lòng bàn tay lại đang kẹp một mũi tên gỗ mun nhỏ. Từng giọt máu đen tanh nồng nhỏ xuống từ đuôi tên, hiển nhiên lão cũng không thể hoàn toàn tránh khỏi một kích của tru thần tiễn.
Đúng lúc lão già hói đầu bị ép phải hiện thân, một cỗ tàn thi từ trong thất sắc hỏa vân rơi xuống, rồi lao thẳng về phía mặt biển.
Nhìn lão già hói đầu ở cách đó hơn mười dặm, Triệu Thăng khẽ nheo mắt. Khí thế kẻ này hùng hồn mênh mang, thực lực sâu không lường được, chỉ có điều lại có một điểm hết sức quỷ dị.




